“Đ𝑒̣𝘱 𝘲𝑢𝘢́, ℎ𝘰̂𝑛𝘨 𝘣𝑖𝘦̂́𝑡 𝑝𝘩𝑎̉𝘪 𝘯𝑜́𝘪 𝘴𝑎𝘰 𝘯𝑢̛̃𝘢!!” - là câu cảm thán lặp lại rất nhiều lần của tui khi đến với Á Đinh.
Và tự mình thấy mình thật may mắn khi đặt chân tới được đây!
Một chuyến đi khá dễ dàng, đúng nghĩa ăn ngon, ngủ sướng dành cho những người “có” sức khoẻ. Nói chứ đối với những ai vừa thích check-in, chụp hình sống ảo như tui, yêu văn hoá, mà lại mê thiên nhiên nữa thì cứ sà vào lòng team tui đây nè. Bao trọn cảm xúc thăng hoa, hỷ nộ ái ố: từ những cung đường tham quan dễ dàng như “nhà tour” nghỉ dưỡng dành cho người có tuổi..cho đến những cung trek cực hình, cực khổ, thời tiết khắc nghiệt, lạnh thấu xương…vâng vâng mây mây các, bạn sẽ đều được nếm trải, phê dữ lắm!!!
Và tất nhiên, thành quả sẽ vượt ngoài kỳ vọng của mình. Là những thước phim thanh xuân đặc biệt nhất, là những bức ảnh lung linh để đời vào những khoảnh khắc khó quên nhất, những đêm ngồi ngoài hiên cùng nhau ngắm sao nè, lắc lư ồn ào nhất home để chill nhạc chị Tâm dưới cái lạnh 2 độ C nè…và vô số trải nghiệm có thể bạn chưa bao giờ có, một chuyến phiêu lưu đầy cảm hứng với những con người đi lạc chưa bao giờ gặp.
Nói tới đây giống tui bán tour ghê, mà hổng coá bán. Đâu ai tài trợ đi cái tour cực khổ dị đâu chời. Được cái ngồi trên xe, băng băng qua những cung đường, thích đâu dừng đó, chán đâu bỏ đó, vui mà, hen!
Kết thúc hành trình roadtrip cung đường be bé nơi Trung Quốc 10 ngày của tui, review theo như yêu cầu của mọi người, hy vọng sẽ giúp con đường chinh phục nước bạn của mọi người dễ dàng hơn nha!
𝐕𝐢𝐬𝐚 :
Visa TQ khá dễ xin so với Nhật, Hàn. Rẻ, nhanh, mọi người có thể tự xin hoặc qua dịch vụ đều okela nhé. Inbox Quìn nếu cần.
𝐒𝐢𝐦:
Quìn xài sim của chị bạn quen, xài thả ga. Không cần vượt tường gì nhen. Liên hệ mua sim có thể inbox Quìn nhó.
𝐍𝐠𝐨̂𝐧 𝐧𝐠𝐮̛̃:
Nghe nói không biết tiếng Trung không đi được Trung Quốc? Sai ạ, có nhiêu xài nhiêu cho tui nhen, thời đại công nghệ mà hén. Tiếng Trung mầm non của tui vẫn sống tốt, may mắn đi chung còn có cô giáo tiếng Trung: trùm cuối, mấy ca khó khó là ới cổ liền. Với bên này mọi người thân thiện, dễ thương dữ lắm ó ~~
𝐓𝐢𝐞̂̀𝐧:
Lại nghe nói TQ không xài tiền mặt? Sai luôn, hổng ai chê luôn đó! Từ vùng núi tới TP lớn như Thành Đô đều có thể cash hoặc thẻ nha. Muốn tiện lợi hơn thì mọi người add thẻ Alipay hén.
Tỷ giá 3.720 ạ.
Đ𝐢 𝐥𝐚̣𝐢:
Xe riêng, taxi ( Didi), tàu điện. Bao dễ, bao rẻ. À không, rất rẻ!
𝐌𝐚𝐩𝐬:
Baidu, Apple maps. Có nhiêu đó mà sống sót qua 10 ngày, dễ như ăn kẹo.
𝐊𝐡𝐚́𝐜𝐡 𝐬𝐚̣𝐧:
Xịn, mịn, rẻ, ấm áp vô cùng.
![]()
![]()
![]()
Đ𝐨̂̀ 𝐚̆𝐧 𝐓𝐐:
Ngon ngon ạ! dễ ăn, hơi cay và hơi dầu mỡ xíu. Tuy nhiên vị cay Tứ Xuyên là cay vị mala nên kiểu cảm giác hơi tê đầu lưỡi và cay xíu hà ( nhớ bảo người ta ít cay nhen). Nói chung đồ ăn ngonnnnn, lẩu ngonnnn, đồ ăn vặt ngon ơi là ngon.
𝘾𝙝𝙪𝙖̂̉𝙣 𝙗𝙞̣ :
•Mua các miếng dán giữ nhiệt để làm ấm cơ thể. Uống thuốc chống sốc độ cao và thuốc hoạt huyết trước 3,4 ngày khi đi.
•Đi giày trekking chuyên dụng.
𝗤𝘂𝘆̀𝗻𝗵 đ𝗶 đ𝗮̂𝘂 𝟭𝟬 𝗻𝗴𝗮̀𝘆? Chấm điểm dựa trên trải nghiệm cá nhân và cảm xúc lên xuống thất thường nhennnn!
𝐕𝐀̂𝐍 𝐍𝐀𝐌 ![]()

Những ngày đầu thu ở Vân Nam vẫn còn mưa lất phất, team thần mưa tụi mình hứng trọn 2 ngày mưa ở Đại Lý và Lệ Giang. Cơ mà dễ gì làm khó được tụi tui, backup plan B: concept những ngày mưa so deep về ngay. Thế là version mấy cô mấy cậu chill chill một mình, đầy tâm trạng.. dưới tiết trời chớm thu ở Vân Nam ra đời.
Hẳn là mấy mems fan của Hứa Hồng Đậu, Tạ Chi Dao thì hổng thể nào bỏ qua Đại Lý rồi nè.
𝗣𝗵𝗼𝗻𝗴 𝗗𝘂̛𝗼̛𝗻𝗴 Ấ𝗽 𝗧𝗵𝗼̂𝗻: là một thôn cổ be bé, yên bình dưới chân núi Thương Sơn. Bối cảnh căn phòng có cửa sổ của Hứa Hồng Đậu. Thôn nhỏ xíu, bé tí hịu à, bây giờ người ta bày bán hàng quán, đồ lưu niệm nhiều hai bên, trong thôn có vài ngôi nhà cổ, quán trà quán cafe cũng xinh dữ lắm, toàn mở OST trong phim, nhưng phim trường hôm ấy đóng cửa, chắc do tụi mình tới sớm.
Điểm: 𝟳/𝟭𝟬
𝗛𝗼̂̀ 𝗡𝗵𝗶̃ 𝗛𝗮̉𝗶: Một trong tứ đại mỹ quan của Đại Lý. Đi Đại Lý phải ghé đây để đón hoàng hôn đẹp lắm nha! Hồ có vài góc cũng thơ lắm, nhưng đông, rất đông. Chịu khó tìm vài nơi xinh xinh, đạp xe cung đường chữ S cũng okela lắm nè, tất nhiên đẹp nên sẽ đông, vui mà!.
Điểm: 𝟴/𝟭𝟬
𝙎𝙖 𝙆𝙝𝙚̂ 𝘾𝙤̂̉ 𝙩𝙧𝙖̂́𝙣: Vẻ đẹp bình dị trong bộ phim chữa lành “ Đi đến nơi có gió”. Nằm cách trung tâm Đại Lý tầm 2 tiếng đi xe, hơi xa nhưng cổ trấn mình thích nhất trong chuyến đi lần này. Phim trường quay rất nhiều cảnh trong phim, là một cổ trấn siêu siêu bình yên, là ngôi làng cổ kính cả nghìn nằm và hầu như vẫn còn giữ lại những nét giản dị, nguyên sơ của trấn.

Điểm: 𝟏𝟎/𝟏𝟎 và mình sẽ quay lại Sa Khê! ![]()
𝗟𝗲̣̂ 𝗚𝗶𝗮𝗻𝗴 𝗖𝗼̂̉ 𝘁𝗿𝗮̂́𝗻: Một trong 4 cổ trấn lâu đời và đẹp nhất Trung Quốc, một điển hình của du lịch bền vững xứ Trung. Đúng là ai đã đi Vân Nam rồi thì chắc chắn phải đến với Lệ Giang, tên đẹp, trấn cũng đẹp luôn. Được gọi là “Venice” của Phương Đông. Phát triển du lịch khá nhiều, nhưng vẫn còn vài con đường hẻm còn giữ lại nét bình yên. Điểm 𝟴/𝟭𝟬.
𝗡𝗴𝗼̣𝗰 𝗟𝗼𝗻𝗴 𝘁𝘂𝘆𝗲̂́𝘁 𝘀𝗼̛𝗻: Tất nhiên rồi, đã đến được Lệ Giang thì phải đến với Ngọc Long tuyết sơn, đi Ngọc Long cũng có căn dữ lắm với mùa chớm thu này í, hôm ấy mây nhiều + cáp treo lên chân núi đóng cửa bảo trì nên tụi mình giữ vững tâm thế là sẽ không xem được núi tuyết nên thôi hẹn dịp khác vậy. Highly recommend là 𝘀𝗵𝗼𝘄 Ấ𝗻 𝘁𝘂̛𝗼̛̣𝗻𝗴 𝗟𝗲̣̂ 𝗚𝗶𝗮𝗻𝗴: một trong 4 vở nhạc kịch tâm huyết và hoành tráng nhất của đạo diễn Trương Nghệ Mưu. Show diễn ngoài trời, quy mô dàn diễn viên địa phương cực khủng, âm thanh + nhạc quá hay và xúc động.
Điểm: 𝟗/𝟏𝟎
𝗛𝗼̂̀ 𝗡𝗮𝗽𝗮𝗵𝗮𝗶 𝗦𝗵𝗮𝗻𝗴𝗿𝗶-𝗹𝗮: thảo nguyên mênh mông đang chuyển dần sang sắc vàng nâu của mùa thu, ở đây tụi mình chụp ảnh + thuê đồ bên thành cổ Dukezong, cosplay thành những cô gái người Tạng, trải nghiệm tuyệt vời.
Điểm: 𝟵/𝟭𝟬( nhớ mặc thêm giữ nhiệt bên trong vì lạnh rất lạnh í)
𝗧𝘂 𝘃𝗶𝗲̣̂𝗻 𝗦𝗼𝗻𝗴𝘇𝗮𝗻𝗹𝗶𝗻: vẫn hứng chụp ảnh nên tụi mình tiếp tục cosplay lên đồ một lần nữa để chụp ảnh với trang phục dân tộc ở tu viện Tùng Tán Lâm này. Là Tu viện Phật giáo Tây Tạng nổi tiếng nhất Shangri-la, quá đồ sộ. Rất đông khách du lịch nhưng đi đứng di chuyển nhanh và nhẹ nhàng.
Điểm: 𝟖/𝟏𝟎
𝗧𝗵𝗮̀𝗻𝗵 𝗰𝗼̂̉ 𝗗𝘂𝗸𝗲𝘇𝗼𝗻𝗴: tối ra quảng trường nhảy múa đông ơi là đông, đồ ăn ngon, vui dữ lắm. Bị cái ở trên cao quá nhảy sung là h sau lên cao nữa sẽ sụm nụ nhen. Cân nhắc trước khi quậy nhé! ![]()
Điểm: 𝟗/𝟏𝟎
À tips ở Thành cổ: thuê đồ qua tu viện chụp okela lắm nha. 300 tệ cả photo chụp nè.
𝐓𝐀̂𝐘 𝐓𝐔̛́ 𝐗𝐔𝐘𝐄̂𝐍
- 𝘩𝘢̀𝘯𝘩 𝘵𝘳𝘪̀𝘯𝘩 𝘷𝘪𝘦̂̃𝘯 𝘥𝘶
𝗟𝘆́ Đ𝘂̛𝗼̛̀𝗻𝗴 : một trong những huyện thành cao nhất thế giới với độ cao 4200m, còn cao hơn cả Lhasa của Tây Tạng. Người dân ở đây cực hiền lành và thân thiện. Khắp các con đường là những cô chú người Tạng với những trang phục người Tạng rất đẹp mắt. Tụi mình chỉ ghé ăn trưa hoy.
Điểm : 𝟗/𝟏𝟎.
𝗧𝗵𝗮̀𝗻𝗵 Đ𝗼̂: Ngõ Rộng Ngõ Hẹp, công viên Gấu Trúc, dạo IFS, các mall lớn nhỏ quen lại độ cao dần rồi về VN.
Điểm: 𝟗/𝟏𝟎
![]()
𝐀́ Đ𝐈𝐍𝐇 ![]()
![]()


𝑇ℎ𝑖𝑒̂𝑛 đ𝑢̛𝑜̛̀𝑛𝑔 𝑐𝑢𝑜̂́𝑖 𝑐𝑢̀𝑛𝑔 𝑜̛̉ 𝑛ℎ𝑎̂𝑛 𝑔𝑖𝑎𝑛, đ𝑒̣𝑝 𝑚𝑎̆́𝑡 𝑛ℎ𝑢̛ 𝑚𝑎̀ 𝑐𝑢̛̣𝑐 𝑡ℎ𝑎̂𝑛!
Điểm: 𝟐𝟎/𝟏𝟎. ![]()
𝙏𝙖̂𝙮 𝙏𝙪̛́ 𝙓𝙪𝙮𝙚̂𝙣 đ𝙚̣𝙥 𝙦𝙪𝙖́! Dành riêng đoạn cuối “dạt dào” để nói về Á Đinh.
Người ta bảo Tây Tứ Xuyên là vùng đất của những đám mây. Mà đúng thật, cảm tưởng như tụi mình đang ở một nơi nào đó vô thực vậy. Hoặc cũng có thể những trải nghiệm của mình quá ít ỏi để nâng Tứ Xuyên lên quá cao chăng?!
Với tính cách thích lang thang, bạ đâu ghé đó, lại hay khoái những vibes mang tính local và thiên nhiên, cây cối, đồi núi các thứ thì Á Đinh là một lựa chọn tuyệt vời, xứng đáng với tụi mình í. Cảnh sắc đẹp trong từng con đường, từng bước chân tụi mình đi qua, điều duy nhất mọi người cần chuẩn bị đó là một đôi chân đủ khoẻ, đủ vững vàng và một chiếc máy ảnh đầy bộ nhớ!
Dọc đường đi của tụi mình là những thước phim thay đổi liên tục, bạn sẽ được trải qua tất cả những trải nghiệm của 4 mùa xuân hạ thu đông, lúc thì chìm trong màu trắng bạc của băng tuyết, lúc thì trải qua cái nắng chang chang cháy da cháy thịt, lúc thì chìm vào sắc vàng, sắc đỏ của mùa thu….và độ cao cũng tăng dần, tăng dần. Cảnh sắc quá là mãn nhãn, một chuyến đi quá nhiều thu hoạch.
90% đoạn đường di chuyển là đường núi, đường đèo. Đây cũng chính là lúc kết thúc chuỗi ngày du lịch dễ dàng, nhẹ nhàng để roadtrip đến với những cung đèo, những cung trek gian nan hơn một xíu, một xíu hoy…
Tụi mình dành trọn 2 ngày để hoà mình với Á Đinh, vì Á Đinh đã thực sự đi vào lòng mình.

Với Á Đinh, với cảnh quan trước mắt, cảm giác như mình đang được nắm giữ tấm vé dẫn đến một chốn tiên cảnh ở trần gian vậy, một nơi mà cả tranh vẽ cũng không thể nào miêu tả hết.
Tất nhiên rằng chiếc vé này không hề dễ dàng gì để đi: đường xa, đèo gắt, dốc cao, lạnh cóng, nắng gắt, mệt lả, say độ cao, đói….là tất cả những gì cũng mình phải trải qua.
Từ nơi khoảng 3000m đến nới cao 4500m so với mực nước biển…điều tưởng chừng như không thể nhưng cuối cùng mình đã chinh phục được nó. Một đứa ít vận động và gầy nhom như mình chỉ có lá gan là to thôi đó. Dù có những lúc tưởng như gục ngã vì quá mệt..
Đã từng bị say độ cao lần đầu 5.359m ở Khardung La - Ấn Độ, và lần thứ 2 này vẫn không ngoại lệ. Nhưng dường như bản thân đã có tí kinh nghiệm để đối diện với nó. Không hoảng loạn như lần trước, đầu bắt đầu đau như búa bổ, nước mắt chảy nhanh, choáng váng, tim đập nhanh và lúc này mình biết mình cần bình oxy để thở gấp. Uống thêm nước, thêm thuốc, bình tĩnh hít thở, nghỉ ngơi..thì cơ thể mình nó sẽ hiểu mình thôi.

Ai nhìn hình cũng sẽ nghĩ rằng, dạo bước bên thảo nguyên tung tăng vui vẻ sẽ vui dữ lắm nè, trek những cung đường ngập lá vàng và tuyết sẽ tuyệt vời lắm nè…nhưng không, tụi mình không dám chạy nhảy, chỉ dám hít thở sâu, đi nhẹ nói khẽ cười duyên ( ráng nhịn đùa dữ lắm)…chậm rãi, chậm rãi để hít hà và cảm nhận…
Nghe khổ hen, chưa bao giờ đi du lịch mà nghe nó mệt vậy đó, nhưng team tụi mình không một ai bỏ cuộc. Chẳng qua đó chỉ là những điều tụi mình cần phải làm để đón chờ thành quả mà thôi, là những thước phim thanh xuân tuyệt đẹp và quý giá nhất.
Chậm rãi, hỗn hễn leo lên những bậc thang, những dốc cao thẳng đứng của núi tuyết, bất giác nhìn xuống đôi chân, khẽ mỉm cười hạnh phúc vì có lúc mình đã nghi hoặc, không tin được bản thân đã đến được nơi này…
Và chúc mừng chúng ta vì đã hoàn thành, đã không bỏ cuộc & đã chiến thắng bản thân mình.
Quìn chỉ biết nhắm mắt lại để tận hưởng và ghi nhớ thật nhiều, thật nhiều những khung cảnh và mùi vị của nơi này, vào trong bộ nhớ .
Mình đã đứng đó và mình đã hạnh phúc, hạnh phúc bởi những điều mình nhìn được, thấy được, những điều rất rất đỗi bình thường của tạo hoá.
Đi rồi mới thấy, mình rất thích những chuyến lái xe đường dài roadtrip cùng đồng bọn. Bên ngoài hoàng hôn, cây cối đang nhuộm vàng, đỏ rực rỡ cả một bầu trời. Trong xe, tụi mình nói đủ thứ chuyện, và những bản nhạc country của từ Âu tới Á, từ dance đến ballad, từ nửa đầu thế kỉ trước đến nay đang được bật và cùng nhau nghêu ngao.
Và hẳn là những gì thuộc về cảm xúc thì không ai giống ai cả. Nhưng dù dễ dàng hay khó khăn thì mỗi trải nghiệm đi qua nó sẽ mang lại cho mình những trải nghiệm đáng giá, những người bạn mới, hiểu biết mới…
Mình đã sống trọn vẹn giấc mơ Tây Tứ Xuyên mà bản thân đã từng ấp ủ, với những con người cùng chung câu chuyện, vẽ nên thanh xuân.
Thích thì nhích, và cộng thêm một chút xíu máu liều nữa, thì mùa thu Vân Nam và Á Đinh chắc chắn sẽ không làm bạn thất vọng đâu nha.
Nếu vẫn chưa hết mê, hẹn Á Đinh năm sau Quỳnh “chinh phạt” lần nữa, lên đường hông?!